Tôi nhớ em

Chiều mưa ngâu, cái tháng ẩm ướt cả đất trời, ẩm ướt cả tâm hồn người ta. Tôi lại nhớ em. Cũng 1 ngày mưa phùn xưa chúng ta đã đi cùng nhau, đã vội vã chạy đi mua chiếc ô cùng nhau che. Chưa kịp ướt cái ô trời lại tạnh. Ông trời là ông cứ thích trêu ngươi là vậy đấy.

Ngày đó, những chuyến xe bus cứ đi và đến, chúng ta cứ cùng bước lên rồi lại bước lên chuyến xe khác, cho tới khi tôi về nhà tôi, em trở về nhà em trên chiếc bus cuối cùng. Chiều chớm đông, gió lất phất hạt mưa. Còn hôm nay, mưa phùn , gió bấc của mùa xuân. Cái ẩm ướt làm cho những đồ vật bị ẩm mốc. Tôi cố gắng giữ những đồ em tặng tôi thật cẩn thận, thật không thể chịu được nếu nhìn thấy nó qua những mùa ẩm ướt mà xấu đi.

Tôi biết rằng thời gian rồi sẽ khiến nó mờ đi, xấu hơn, những kỉ vật của em. Tôi biết rồi theo thời gian rồi tôi cũng sẽ để mờ dần những kỉ niệm về em. Vốn dĩ tôi có trí nhớ không tốt . Chỉ còn cảm giác về những ngày ấy vẫn cứ chạy trong cơ thể, tâm trí tôi. Phải tôi nhớ em . Tôi vẫn nhớ cảm giác ấy về em dù cho đến một ngày tôi cũng chẳng nhớ rõ được những kỉ niệm giữa em và tôi là những kỉ niệm nào.

Tôi chẳng phải là một kẻ chung tình theo định nghĩa xưa nay mà họ vẫn nói. Tôi bị cho là kẻ nổi loạn đó em, tôi có vài mối tình, có vài mối quan hệ đã từng trải qua không rõ nó là yêu hay là là bạn hay là từ gì nói cho đúng. Còn em . Em là ai trong những người bước qua đời tôi ư? Em chính là em. Em là cô gái làm cho tâm hồn tôi luôn muốn biến mình thành một người có trách nhiệm, muốn quan tâm em, muốn làm những điều tốt nhất cho em. Tôi muốn mang lại hạnh phúc cho em.

007

Từ hạnh phúc nói ra thật là dễ, còn hạnh phúc thực ra là gì? tôi không rõ. Tôi nhớ em. Tôi sẽ chẳng dám nói yêu em đâu. Tôi sợ nói vậy em sẽ xa tôi… Mỗi ngày trôi qua tôi vẫn đang nhìn về em trong tâm trí. Em có những lựa chọn thật khác lạ, em không để cho tôi dễ dàng đi vào tâm hồn em đâu. Em bí ẩn như những huyền bí của vũ trụ. Em đơn giản chỉ như những điều đơn giản nhất trong cuộc đời này.

Em một ngày mai em có xa tôi không. Tôi đi bên em không phải tình, chẳng phải bạn. Tôi là ai trong tâm hồn em vậy. Tôi cứ bị câu hỏi ấy vây bủa trong tâm hồn mình. Em à em sẽ đi bên tôi, hay em chỉ muốn làm kỉ niệm trong tôi?

2HANDS