Chiều lại tới! Giờ làm việc đã tan tầm, mặc cho người ta vội vã ra về với gia đình, với những cuộc hẹn. Nàng lững thững bước đi chậm chậm, những bước đi độc hành vô định. Gió thổi nhè nhẹ, mang theo hơi nóng của cái nóng mùa hè bốc lên làm cho con người ta trở nên ngột ngạt với thời tiết, ngột ngạt với trái tim đang bị ai đó đè nén đến thảm thê.

Đọc thêm: Sau khi hết yêu có thể làm tri kỷ không?

Lẻ loi độc hành bước đi chẳng còn người ở bên
Lẻ loi độc hành bước đi chẳng còn người ở bên

Con đường có những hàng cây mới được trồng lại, xơ xác, rời rạc,nắng chiều tuy đã tắt nhưng nó chẳng còn được như xưa, cái thời còn ai đó đi bên cạnh, cái thời hàng cây cao lớn tỏa bóng xum xuê. Nàng tự ngẫm “ừ có lẽ đời là thế, đã đen thì phải đen toàn tập cho bõ” . Bởi vì thế mà bây giờ đã tắt nắng, đường cũng vắng, xe chạy chầm chậm vẫn chẳng thể dịu đi cái nóng của thời tiết. Cái nóng ấy chẳng làm nàng thay đổi tâm trạng, quan tâm đến mình khó chịu hay dễ chịu bề ngoài. Nàng thấy trong con tim đang quặn thắt. Bước đi độc hành chỉ còn một mình, người ấy chẳng hiểu vì sao mà lại bỗng nhiên xa nàng.

Nàng biết người ta cũng mến nàng lắm, quan tâm nàng lắm. Nàng biết người ta chưa có ai, người ta chu đáo lắm. Nàng biết, nàng biết nhiều về người ta lắm. Nàng chỉ không biết tại sao khi nàng dành nhiều tình cảm cho người ta thì họ lại bước đi. Nàng nhớ những lần rủ nhau đi chơi, rủ nhau đi nặn đất, đi uống nước, hâm dại trên những chuyến xe bus đông người. Lúc nàng thấy mình không thể thiếu người ta lại là lúc người trở nên im lặng , người dần giữ khoảng cách, trốn tránh nàng.

Khi nàng muốn đoạn đường đời sánh bước cùng người ta, không muốn cả hai phải bước đi độc hành, không phải cô đơn mỗi tối, không phải buồn nhưng chẳng biết nói với ai. Lúc ấy, người ta bỗng căng thẳng, người ta bỗng giữ khoảng cách, người ta dần xa nàng. Nàng cảm nhận người ta cũng thương nàng , lo cho nàng lắm cớ sao lại vậy. Nàng nhận ra suốt thời gian qua mình đã quen với sự quan tâm ấy, quen với thói quen đi cùng người ta đi khắp chốn. Giờ đây người ta bỗng nhiên lùi vào quá khứ, không còn ở bên nàng thấy lẻ bóng vô cùng khi đi đâu cùng ai đó khác. Nàng chẳng cảm nhận được gì ngoài sự trống vắng trong lòng.

Trái tim vang lên những bản nhạc cô đơn
Trái tim vang lên những bản nhạc cô đơn

Bữa nay nàng đã lại hỏi thăm người ta, người ta tỏ ra lạnh lùng, người ta tỏ ra xa cách, người ta như thể đẩy xa nàng ra. Người ta ghét nàng, hay người ta sợ nàng sẽ chiếm lấy trái tim của người ta? Nàng chẳng biết nói sao, chẳng biết giải thích sao. Cô gái ấy cứ buồn thinh chờ đợi người ta bình thường trở lại, vẫn cô đơn bước đi độc hành một mình trên con đường. Cuộc sống như vô hồn khi vắng người ta.

1 COMMENT

Comments are closed.